1. ĐĂNG KÝ LÀ UP
    VÌ điễn đàn đã thay admin mới, và chúng tôi cảm thấy diễn đàn quá nhiều tin tức rác, chúng tôi buộc phải thay thể một sân chơi mới cho tất cả mọi người, xin mọi người vui lòng đăng ký lại hồ sơ để hoàn tất việc sự dụng diễn đàn cho mình. Thay mặt BQT xin cảm ơn mọi người. Chúc mọi người đạt được nhiều thành công.
    Mong muốn mọi người cùng chung tay cộng tác xây dựng 49vn của chúng ta ngày càng tốt hơn.
    1. Hãy up bài viết hoặc sản phẩm lên đúng theo các danh mục Nếu thiếu mục hãy để nghị ADMIN thêm chứ không được up sai thư mục, như vậy là không tốt.
    2. Mọi người có thể đăng ký làm MOD tùy theo danh mục mình muốn làm.
    3. Các chủ đề NÓNG (xxx, se...,....) sẽ không được bàn tới ở đây, nếu phát hiện BAN ngay lập tức
    Dismiss Notice

vì em đã có anh, đừng khóc

Thảo luận trong 'Chút tâm sự' bắt đầu bởi hoca.2009, 29/1/16.

  1. New Member
    uix_expand uix_collapse

    Ngày vào:
    27/1/16
    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Ông Mẫn vỗ vỗ vào mồm điếu cho viên thuốc lào cũ bắn ra ngoài, rồi vê vê một điếu thuốc mới chêm vào thay viên thuốc cũ. Ông đốt đóm, rít 1 hơi thật dài, nhả khỏi, đôi mắt nheo nheo lại nhìn trời. cái nắng quái buổi chiều đã thôi không còn gắt. Ông đặt điếu sang 1 bên, uống một chén nước chè đặc, hai bàn tay thoa xoa lên đầu gối, vẻ mặt ông thỏa mãn cực kỳ. Trên hè, tiếng dần gạo đều đều, tay Miên xoay loại dần thật dẻo. Dáng ngồi ấy khiến cho ông nhớ tới vợ mình. Ông quay mặt ra nhìn con bối trước nhà, nén một tiếng thở dài. Lát sau ông bảo Miên:

    – Miên, mai nhà mình sở hữu khách, năm người!

    – Vâng, con biết rồi.

    Con mèo từ đâu chạy tới, khiêu vũ vào giữa lia gạo lăn lộn, Miên mỉm cười xách tai chú mèo đặt ra chỗ khác. Miên quay nhìn ông Mẫn ngồi trên chõng: Bố hút ít thuốc thôi không đêm lại ho!
    >. http://truyenhaytinhyeu365.blogspot.com/

    Gió từ bên cạnh sông thổi lại mát lành, những con sóng vẫn vỗ vào bãi ì ọp như những khúc nhạc quê cục cằn nhưng thân thuộc của mảnh đất này.

    ***

    Lâm hỏi ông Mẫn: Chú à, sao lai gọi là thôn Bối hả chú? Ông Mẫn cười: Vì thôn nằm ở bên cạnh bối chứ không ở trong đê như các thôn khác. Cậu nhìn kia kìa, thôn Bối đấy!

    Lâm nheo mắt nhìn, xa xa, Thôn bối như được bao bọc bởi một màu xanh mướt của tre, của ngô và những khu bãi hoa màu xanh ngào ngạt. 1 cảm giác bình im, mát lành ùa vào lòng Lâm. Hóa ra, với những miền quê với trong mình vẻ đẹp thái hoà và dịu dàng như thế.

    ví như Dạ ko nhất thiết thuyết phục Lâm đi tự nguyện lần này thì có nhẽ ngày nay, anh lại lang thang ở một xó nào ấy, vật vã mình trong mẫu thành thị nhỏ ngột ngạt, đầy bụi bặm đó, rồi trở về nhà trong dòng cảm giác ko say ko thức giấc, ko nhớ ko quên, ko yêu ko gét đến khó chịu. Lâm quay nhìn Dạ mỉm cười: Cảm ơn cậu!

    Miên đứng sau rặng tre đầu ngõ để chờ, cảm giác hồi hộp dâng lên ngập lòng! Sau vài phút ngắn ngủi, Miên lại chạy tắt qua nhà hàng xóm về nhà trước. Miên thay một bộ quần áo khác, buộc lại tóc cao hơn, soi mình trong gương kỹ hơn đa số ngày. Vừa xong, thì nghe thấy tiếng của Ông Mẫn và mọi người ngoài cổng. Miên ra cúi đầu chào, hai tay mân mê vạt áo tới nhàu mà ko hiểu, rồi Miên rồi chạy thẳng xuống bếp, trên má, chút ửng hồng còn chưa kịp tắt!

    Dạ cấu tay Lâm:

    – Này, cậu nhìn gì mà ngây người thế? Lần trước nhất nhìn thấy một cô thôn nữ hả?

    Lâm tương đối giật mình nhìn Dạ khẽ cười:

    – Mấy thằng bên cạnh tớ còn trầm trọng hơn này!

    Lâm hất cằm sang phía mấy cậu bạn. 1 cậu lên tiếng:

    – Bố ơi, con tự nguyện ở nhà bố hết đời được không?

    Dạ liền đá một chiếc rõ đau vào chân cậu bạn vừa đề cập, ông Mẫn cười nhìn mấy cô cậu sinh viên:

    – Cứ tự nguyện xong đi, cậu nào muốn ở, bác bỏ cho ở hết!

    Miên ở trong bếp nghe mọi người nói chuyện, hai tai nóng bừng. Miên quay ra, thích nhìn lại một người thì bắt gặp ngay ánh mắt Lâm nhìn mình. Miên vội quay lại, nồi cơm sôi trào trên bếp!

    ***

    Lâm vừa bước xuống cầu thang, đã nhìn thấy Bà Hiền đứng ở dưới, ý như là đang đợi Lâm.

    Giọng bà vẫn nhu mì như tất cả khi:

    – Ăn sáng rồi hẵng đi con, hôm nay mẹ nấu bún cá, món con muốn ấy.

    Lâm không nhắc gì, vẫn nhìn bà Hiền với tia nhìn lạnh lẽo vô cảm thường thấy:

    Bà Hiền hơi cúi mặt, lặng lẽ quay lại bàn, Bố Lâm gằn giọng:

    – chớ thây nó, ko ăn thì thôi.

    Bà Hiền giao mắt ngăn ông, giọng bà vẫn nhẹ nhàng:

    – Vậy lát, ra ngoài con nhớ ăn đó nhé!

    Bước đi, tuy nhiên Lâm thấy lòng mình trĩu nặng. Người đàn bà ấy hà cớ gì mà phải nhẫn nhịn với Lâm như thế, chỉ yêu bố Lâm thôi sao? Người ta sở hữu thể nhẫn nhịn vì người mình yêu tới mức ko màng đến nỗi rấm rứt của riêng mình? Sự dịu dàng và ưu ái bà dành cho Lâm cả chục năm qua không thể nào là đóng kịch được. tuy nhiên có 1 cái gì đó trong trái tim Lâm luôn ngăn Lâm không được mở lòng ra sở hữu người nữ giới đấy. Song cũng chính điều đấy khiến anh luôn sống trong mẫu cảm giác khó chịu, nặng nề và thấy mình bất nhẫn. nhưng, mở bằng cách nào, chưa với ai dạy Lâm khiến cho điều đó!

    Thi xong môn cuối, không muốn về nhà, Lâm gọi Dạ tới 1 quán nhậu quen của hai người. Lâm không nhắc gì nhiều, chỉ uống rượu, rồi nhìn Dạ mang ánh mắt như sương như khói, nhìn mà cứ như chả thấy gì trước mắt, cười mà chẳng thấy niềm vui trong lòng… tuy nhiên Dạ biết hết, chỉ bắt buộc Lâm vẫn tìm Dạ trong những lúc cô đơn nhất thì Dạ vẫn cảm thấy lòng mình được yên ủi. Họ cứ ngồi cùng nhau như thế cho đến lúc Lâm gục xuống bàn thiếp đi. hôm nay cũng chính là ngày mẹ Lâm tai nạn mất!

    ***

    Thôn Bối đã đón hai người trong 1 buổi chiều bình lặng, giữa một màu xanh dịu dàng, có những cơn gió thanh thoả của đất trời… tuy nhiên chính Dạ cũng chẳng thể hiểu được rằng, mảnh đất thanh bình này lại là nơi lần trước nhất trong đời trái tim Dạ tổn thương vì 1 người mà Dạ đã toàn tâm toàn ý yêu thầm trong suốt bốn năm trời. Bốn năm trời cho yêu đương tuồng như là quá ngắn, nhưng cho một mối tình đơn phương âm thầm thì nó ko dễ dàng một chút nào. Nhất là với người phụ nữ vốn mạnh mẽ và sống hướng ngoại như Dạ.

    Ông mẫn đi cho lợn ăn, Lâm hăng hái đi theo. lúc ông Mẫn bóp cám xong, định bê chậu cám dặt vào chuồng thì Lâm nằng nặc đòi làm thay ông. nhưng mấy chú lợn ko ngoan hiền như Lâm tưởng, chúng cứ nhảy đầm chồm chồm lên húc vào đáy chậu cám làm cho Lâm không sao đặt được vào trong. Đang luýnh quýnh thì cả chậu cám đổ ụp vào người anh. Mấy cậu bạn nhìn Lâm cười:

    – Mày trông không khác gì con lợn rồi.

    Lâm ngây người khi thấy Miên đứng nép mình bên cửa bếp, đôi má hồng vì lửa đang che mồm cười. Lâm chữa thẹn:

    – Hay là cháu cứ để nguyên nhảy đầm vào chuồng để lợn nó liếm cho đỡ đói chưng nhỉ?

    Miên bật cười khe khẽ, ông Mẫn cũng cười. Đúng lúc đó, Dạ về nhìn thấy Lâm như vậy thì hét lên:

    – Cậu vừa nhảy vào trong chậu cám đấy à?

    Lâm cười:

    – ko, là chậu cám khiêu vũ vào tớ ấy chứ!

    Lâm giao mắt về phía cửa bếp, Miên ko còn đứng ở đó nữa, tuy nhiên đôi mắt đẹp đang cười vẫn phảng phất trong xoa trí Lâm. Từng làn khói bếp bay lên lững lự giữa trời trong 1 buổi chiều quê rét mướt và hiền hòa.

    Lâm tỉnh bởi tiếng gà gáy lanh lảnh bên tai. Buổi sáng ở một miền quê xa lạ khiến Lâm có chút bâng khuâng. Ánh trăng vẫn còn bàng bạc ở 1 góc trời, Sao Mai sáng tới ngỡ ngàng, Lâm chưa bao giờ thấy ngôi sao này sáng như thế khi còn ở thành phố. Hàng cau trước cổng đu đưa theo gió như thể còn đang trong giấc ngủ say, khung cảnh yên bình khiến cho tâm cảnh của Lâm nhẹ nhõm hơn nhiều. Cảm giác thân thuộc có mảnh đất này chợt ùa vào lòng anh. mọi việc thật thanh tân và dịu dàng!

    Lâm bước xuống sân, ánh lửa bếp bập bùng khiến anh tò mò. Lâm bước thêm vài bước nữa, trong quang cảnh chen tối chen sáng đó, khuôn mặt Miên hiện lên vừa dịu dàng, vừa lạ lẫm, lại vừa sở hữu chút thuộc quen. không biết sao lúc nhìn Miên như vậy, Lâm lại nhớ tới người đàn bà ấy, người đàn bà hơn chục năm qua vẫn cặm cụi mỗi buổi sáng thức dậy, nấu ăn sáng cho hai cha con Lâm, bất kể trời lạnh hay nóng. Trong lòng anh bỗng dưng mang chút xót xa thương cảm!

    Lâm nhìn Miên thêm một tí nữa rồi quay bước đi ra phía bờ sông. Anh ngồi âm thầm nhìn các con thuyền lớn chạy qua, ánh sáng lù mù của đèn điện trên thuyền lẫn vào trong sương sớm mờ ảo, như các chú đom đóm bay lập lờ trên những con sóng. quang cảnh đẹp hư ảo, như thực như mơ.

    Chợt với tiếng bước chân rất nhẹ, Lâm quay lại, bàng hoàng khi thoáng nhận thấy nét cười xẻn lẻn trên môi Miên, giọng Miên nhẹ như những màn sương còn giăng mắc trong gió sớm thoáng chút thẹn thùng:

    – Anh Lâm ko ngủ được sao? Anh lạ nhà ạ?

    – ko, anh tỉnh dậy vì con gà trống!

    Miên cười, kê dép ngồi xuống cạnh Lâm:

    – Ở đây, chắc anh sẽ buồn đấy!Vì ở quê mà! Sao được như thành thị của anh!

    – Em ra tỉnh thành rồi sao?

    – Vâng!

    – Sao em dậy sớm thế?

    – Em nấu ăn sáng. Em dậy sớm quen rồi.

    – Vậy còn mẹ em?

    – Mẹ em?

    Miên nghĩ đến lời ông Mẫn nói: Mẹ con chết rồi! ấy là chiếc ngày Miên đi dòng giáo, Anh chị em bảo chỉ có mỗi Miên không sở hữu mẹ. Thế là Miên về khóc suốt cả buổi tối, ông Mẫn dỗ thế nào cũng ko nín. đến lúc giận quá, ông hét lên: Mẹ con chết rồi! Và ông cũng khóc. Hai bố con ủ ấp nhau khóc. Miên ko còn nghe thấy tiếng vỗ sóng của con sông bên cạnh bối. Chỉ mang tiếng khóc của ông dội vào lòng Miên 1 cảm giác sợ hãi cực kỳ. Miên ủ ấp chặt lấy ông Mẫn và từ ngày đó, không bao giờ Miên đòi mẹ nữa!

    Miên tay khẽ bứt các bông cỏ may kế bên, giọng nhẹ như sương sớm:

    – Mẹ Miên mất rồi. Miên từng nói mang bố: bố đi lấy vợ đi, mang người chăm sóc bố, chăm nom Miên, cho nhà cửa thêm vui. tuy nhiên bố bảo: tìm 1 bồ bố đã khó, tìm 1 ý trung nhân cả Miên còn khó hơn bội phần.

    – Vậy là chỉ có Miên và bố!

    Miên khẽ ngật đầu. Giọng Miên nghèn nghẹn:

    – Anh Lâm hiểu ko, con sông Luộc chưa bao giờ giới hạn chảy, chưa bao giờ hiền hòa, dù mùa lũ hay mùa cạn, sóng đều cuồn cuồn vẻ giận dữ, cộc cằn. nhưng nhờ sở hữu con sông này, mà người dân thôn Bối mang cái để ăn, có chiếc để dành dụm đấy, với loại để dựa dẫm, phổ biến lúc sông hờn giận trút nước gập nhà gập cửa, tuy nhiên người dân nơi đây cũng như thôn Bối vẫn yêu sông! Tình cảm nơi bố tương tự, anh Lâm ạ?

    Lâm nhìn người đàn bà bé nhỏ xung quanh mình, anh chợt nghĩ, đời nào, trong lòng Miên các con sóng ngầm còn dữ dội hơn các con sóng trong lòng anh?

    Chợt Lâm nhận ra, phía cuối chân mây, nơi cánh đồng xa ngút ngàn kia, mặt trời vừa ló lên, 1 màu đỏ nhãi ranh siêu. quang cảnh đẹp đến ngỡ ngàng. Lâm khẽ reo lên:

    – Miên, Miên nhìn kìa, rạng đông lên rồi! Đẹp không?

    Miên mỉm cười nhìn Lâm dịu dàng:

    – Ở đây, ngày nào Miên cũng nhìn thấy bình minh!
     
    Bài viết mới

    Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ trang này